Niu tơn ( (Isaac Newton)

Niu tơn ( (Isaac Newton)

Bài viết chưa xemgửi bởi bin » Thứ 2 Tháng 6 06, 2005 9:57 am

BÀi và ảnh về Niu tơn:

Hình ảnh

I INTRODUCTION
Newton, Sir Isaac (1642-1727), mathematician and physicist, one of the foremost scientific intellects of all time. Born at Woolsthorpe, near Grantham in Lincolnshire, where he attended school, he entered Cambridge University in 1661; he was elected a Fellow of Trinity College in 1667, and Lucasian Professor of Mathematics in 1669. He remained at the university, lecturing in most years, until 1696. Of these Cambridge years, in which Newton was at the height of his creative power, he singled out 1665-1666 (spent largely in Lincolnshire because of plague in Cambridge) as "the prime of my age for invention". During two to three years of intense mental effort he prepared Philosophiae Naturalis Principia Mathematica (Mathematical Principles of Natural Philosophy) commonly known as the Principia, although this was not published until 1687.

As a firm opponent of the attempt by King James II to make the universities into Catholic institutions, Newton was elected Member of Parliament for the University of Cambridge to the Convention Parliament of 1689, and sat again in 1701-1702. Meanwhile, in 1696 he had moved to London as Warden of the Royal Mint. He became Master of the Mint in 1699, an office he retained to his death. He was elected a Fellow of the Royal Society of London in 1671, and in 1703 he became President, being annually re-elected for the rest of his life. His major work, Opticks, appeared the next year; he was knighted in Cambridge in 1705.

As Newtonian science became increasingly accepted on the Continent, and especially after a general peace was restored in 1714, following the War of the Spanish Succession, Newton became the most highly esteemed natural philosopher in Europe. His last decades were passed in revising his major works, polishing his studies of ancient history, and defending himself against critics, as well as carrying out his official duties. Newton was modest, diffident, and a man of simple tastes. He was angered by criticism or opposition, and harboured resentment; he was harsh towards enemies but generous to friends. In government, and at the Royal Society, he proved an able administrator. He never married and lived modestly, but was buried with great pomp in Westminster Abbey.

Newton has been regarded for almost 300 years as the founding examplar of modern physical science, his achievements in experimental investigation being as innovative as those in mathematical research. With equal, if not greater, energy and originality he also plunged into chemistry, the early history of Western civilization, and theology; among his special studies was an investigation of the form and dimensions, as described in the Bible, of Solomon's Temple in Jerusalem.

II OPTICS
In 1664, while still a student, Newton read recent work on optics and light by the English physicists Robert Boyle and Robert Hooke; he also studied both the mathematics and the physics of the French philosopher and scientist René Descartes. He investigated the refraction of light by a glass prism; developing over a few years a series of increasingly elaborate, refined, and exact experiments, Newton discovered measurable, mathematical patterns in the phenomenon of colour. He found white light to be a mixture of infinitely varied coloured rays (manifest in the rainbow and the spectrum), each ray definable by the angle through which it is refracted on entering or leaving a given transparent medium. He correlated this notion with his study of the interference colours of thin films (for example, of oil on water, or soap bubbles), using a simple technique of extreme acuity to measure the thickness of such films. He held that light consisted of streams of minute particles. From his experiments he could infer the magnitudes of the transparent "corpuscles" forming the surfaces of bodies, which, according to their dimensions, so interacted with white light as to reflect, selectively, the different observed colours of those surfaces.

The roots of these unconventional ideas were with Newton by about 1668; when first expressed (tersely and partially) in public in 1672 and 1675, they provoked hostile criticism, mainly because colours were thought to be modified forms of homogeneous white light. Doubts, and Newton's rejoinders, were printed in the learned journals. Notably, the scepticism of Christiaan Huygens and the failure of the French physicist Edmé Mariotte to duplicate Newton's refraction experiments in 1681 set scientists on the Continent against him for a generation. The publication of Opticks, largely written by 1692, was delayed by Newton until the critics were dead. The book was still imperfect: the colours of diffraction defeated Newton. Nevertheless, Opticks established itself, from about 1715, as a model of the interweaving of theory with quantitative experimentation.

III MATHEMATICS
In mathematics too, early brilliance appeared in Newton's student notes. He may have learnt geometry at school, though he always spoke of himself as self-taught; certainly he advanced through studying the writings of his compatriots William Oughtred and John Wallis, and of Descartes and the Dutch school. Newton made contributions to all branches of mathematics then studied, but is especially famous for his solutions to the contemporary problems in analytical geometry of drawing tangents to curves (differentiation) and defining areas bounded by curves (integration). Not only did Newton discover that these problems were inverse to each other, but he discovered general methods of resolving problems of curvature, embraced in his "method of fluxions" and "inverse method of fluxions", respectively equivalent to Leibniz's later differential and integral calculus. Newton used the term "fluxion" (from Latin meaning "flow") because he imagined a quantity "flowing" from one magnitude to another. Fluxions were expressed algebraically, as Leibniz's differentials were, but Newton made extensive use also (especially in the Principia) of analogous geometrical arguments. Late in life, Newton expressed regret for the algebraic style of recent mathematical progress, preferring the geometrical method of the Classical Greeks, which he regarded as clearer and more rigorous.

Newton's work on pure mathematics was virtually hidden from all but his correspondents until 1704, when he published, with Opticks, a tract on the quadrature of curves (integration) and another on the classification of the cubic curves. His Cambridge lectures, delivered from about 1673 to 1683, were published in 1707.

A The Calculus Priority Dispute Newton had the essence of the methods of fluxions by 1666. The first to become known, privately, to other mathematicians, in 1668, was his method of integration by infinite series. In Paris in 1675 Gottfried Wilhelm Leibniz independently evolved the first ideas of his differential calculus, outlined to Newton in 1677. Newton had already described some of his mathematical discoveries to Leibniz, not including his method of fluxions. In 1684 Leibniz published his first paper on calculus; a small group of mathematicians took up his ideas.

In the 1690s Newton's friends proclaimed the priority of Newton's methods of fluxions. Supporters of Leibniz asserted that he had communicated the differential method to Newton, although Leibniz had claimed no such thing. Newtonians then asserted, rightly, that Leibniz had seen papers of Newton's during a London visit in 1676; in reality, Leibniz had taken no notice of material on fluxions. A violent dispute sprang up, part public, part private, extended by Leibniz to attacks on Newton's theory of gravitation and his ideas about God and creation; it was not ended even by Leibniz's death in 1716. The dispute delayed the reception of Newtonian science on the Continent, and dissuaded British mathematicians from sharing the researches of Continental colleagues for a century.

IV MECHANICS AND GRAVITATION
According to the well-known story, it was on seeing an apple fall in his orchard at some time during 1665 or 1666 that Newton conceived that the same force governed the motion of the Moon and the apple. He calculated the force needed to hold the Moon in its orbit, as compared with the force pulling an object to the ground. He also calculated the centripetal force needed to hold a stone in a sling, and the relation between the length of a pendulum and the time of its swing. These early explorations were not soon exploited by Newton, though he studied astronomy and the problems of planetary motion.

Correspondence with Hooke (1679-1680) redirected Newton to the problem of the path of a body subjected to a centrally directed force that varies as the inverse square of the distance; he determined it to be an ellipse, so informing Edmond Halley in August 1684. Halley's interest led Newton to demonstrate the relationship afresh, to compose a brief tract on mechanics, and finally to write the Principia.

Book I of the Principia states the foundations of the science of mechanics, developing upon them the mathematics of orbital motion round centres of force. Newton identified gravitation as the fundamental force controlling the motions of the celestial bodies. He never found its cause. To contemporaries who found the idea of attractions across empty space unintelligible, he conceded that they might prove to be caused by the impacts of unseen particles.

Book II inaugurates the theory of fluids: Newton solves problems of fluids in movement and of motion through fluids. From the density of air he calculated the speed of sound waves.

Book III shows the law of gravitation at work in the universe: Newton demonstrates it from the revolutions of the six known planets, including the Earth, and their satellites. However, he could never quite perfect the difficult theory of the Moon's motion. Comets were shown to obey the same law; in later editions, Newton added conjectures on the possibility of their return. He calculated the relative masses of heavenly bodies from their gravitational forces, and the oblateness of Earth and Jupiter, already observed. He explained tidal ebb and flow and the precession of the equinoxes from the forces exerted by the Sun and Moon. All this was done by exact computation.

Newton's work in mechanics was accepted at once in Britain, and universally after half a century. Since then it has been ranked among humanity's greatest achievements in abstract thought. It was extended and perfected by others, notably Pierre Simon de Laplace, without changing its basis and it survived into the late 19th century before it began to show signs of failing. See Quantum Theory; Relativity.

V ALCHEMY AND CHEMISTRY
Newton left a mass of manuscripts on the subjects of alchemy and chemistry, then closely related topics. Most of these were extracts from books, bibliographies, dictionaries, and so on, but a few are original. He began intensive experimentation in 1669, continuing till he left Cambridge, seeking to unravel the meaning that he hoped was hidden in alchemical obscurity and mysticism. He sought understanding of the nature and structure of all matter, formed from the "solid, massy, hard, impenetrable, movable particles" that he believed God had created. Most importantly in the "Queries" appended to "Opticks" and in the essay "On the Nature of Acids" (1710), Newton published an incomplete theory of chemical force, concealing his exploration of the alchemists, which became known a century after his death.

VI HISTORICAL AND CHRONOLOGICAL STUDIES
Newton owned more books on humanistic learning than on mathematics and science; all his life he studied them deeply. His unpublished "classical scholia"—explanatory notes intended for use in a future edition of the Principia—reveal his knowledge of pre-Socratic philosophy; he read the Fathers of the Church even more deeply. Newton sought to reconcile Greek mythology and record with the Bible, considered the prime authority on the early history of mankind. In his work on chronology he undertook to make Jewish and pagan dates compatible, and to fix them absolutely from an astronomical argument about the earliest constellation figures devised by the Greeks. He put the fall of Troy at 904 BC, about 500 years later than other scholars; this was not well received.

VII RELIGIOUS CONVICTIONS AND PERSONALITY Newton also wrote on Judaeo-Christian prophecy, whose decipherment was essential, he thought, to the understanding of God. His book on the subject, which was reprinted well into the Victorian Age, represented lifelong study. Its message was that Christianity went astray in the 4th century AD, when the first Council of Nicaea propounded erroneous doctrines of the nature of Christ. The full extent of Newton's unorthodoxy was recognized only in the present century: but although a critic of accepted Trinitarian dogmas and the Council of Nicaea, he possessed a deep religious sense, venerated the Bible and accepted its account of creation. In late editions of his scientific works he expressed a strong sense of God's providential role in nature.

VIII PUBLICATIONS
Newton published an edition of Geographia generalis by the German geographer Varenius in 1672. His own letters on optics appeared in print from 1672 to 1676. Then he published nothing until the Principia (published in Latin in 1687; revised in 1713 and 1726; and translated into English in 1729). This was followed by Opticks in 1704; a revised edition in Latin appeared in 1706. Posthumously published writings include The Chronology of Ancient Kingdoms Amended (1728), The System of the World (1728), the first draft of Book III of the Principia, and Observations upon the Prophecies of Daniel and the Apocalypse of St John (1733).

Contributed By:
Alfred Rupert Hall
⇒ • √ ∠ ∞ ≈ ∫ ≡ α β γ δ ε η κ λ π ρ σ φ ω Γ Δ ∇ Θ Λ Σ Φ Ω
Thí nghiệm ảo java/ph14vn/
Trang chủ Khoa lý http://vatly.hnue.edu.vn
Hình đại diện của thành viên
bin
Giảng viên
 
Bài viết: 3315
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 3 10, 2005 1:54 pm
Đến từ: Khoa Vật lí - ĐHSPHN
Facebook: http://www.facebook.com/vanbien

Bài viết chưa xemgửi bởi bin » Thứ 2 Tháng 6 06, 2005 10:01 am

Hình ảnh

Thí nghiệm tán sắc ánh sáng:

Hình ảnh
Nơi an nghỉ:

Hình ảnh
⇒ • √ ∠ ∞ ≈ ∫ ≡ α β γ δ ε η κ λ π ρ σ φ ω Γ Δ ∇ Θ Λ Σ Φ Ω
Thí nghiệm ảo java/ph14vn/
Trang chủ Khoa lý http://vatly.hnue.edu.vn
Hình đại diện của thành viên
bin
Giảng viên
 
Bài viết: 3315
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 3 10, 2005 1:54 pm
Đến từ: Khoa Vật lí - ĐHSPHN
Facebook: http://www.facebook.com/vanbien

Bài viết chưa xemgửi bởi bin » Thứ 2 Tháng 6 06, 2005 10:05 am

Kính thiên văn của Newton:

Hình ảnh


Hình ảnh

Bản viết tay:
Hình ảnh
⇒ • √ ∠ ∞ ≈ ∫ ≡ α β γ δ ε η κ λ π ρ σ φ ω Γ Δ ∇ Θ Λ Σ Φ Ω
Thí nghiệm ảo java/ph14vn/
Trang chủ Khoa lý http://vatly.hnue.edu.vn
Hình đại diện của thành viên
bin
Giảng viên
 
Bài viết: 3315
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 3 10, 2005 1:54 pm
Đến từ: Khoa Vật lí - ĐHSPHN
Facebook: http://www.facebook.com/vanbien

Bài viết chưa xemgửi bởi tran viet anh 248 » Thứ 4 Tháng 12 14, 2005 10:22 am

Isaac Newton sinh tại Woolsthorpe, Anh quốc ngày 25/12/1642, vài tháng sau khi Galilée qua đời, và một thế kỷ sau khi Nicolas Copernic (1473 - 1543) qua đời. Là con của Isaac Newton và Hannah Ayscough, trại chủ. Cha ông thô thiển và yếu, mất lúc 37 tuổi sau khi cưới mẹ ông không lâu và trước khi ông ra đời hai tháng. Ngược lại mẹ ông là con của gia đình khá giả ở Yorkshire. Có lẽ vì ảnh hưởng đến cái chết của cha ông mà mẹ ông sinh thiếu tháng.

Khi Isaac lên hai tuổi, mẹ tái giá, và Isaac được gởi đến bà ngoại nuôi, cậu James Ayscough đỡ đầu. Lên năm, Isaac học tiểu học trường làng, trước tiên tại Skillington, sau đó tại Stoke.

Năm 12 tuổi, Isaac được vô trường trung học Grantham. Newton là một học sinh lơ đãng và học được 4 năm thì mẹ gọi về Woolstorpe để làm nông trại và trông coi mảnh đất nhỏ mà mẹ cho lúc bà tái giá. Bởi vì học bao nhiêu đó cũng đủ để nối nghiệp cha. Nhưng sau một thời gian, mẹ Isaac thấy con trai bà có năng khiếu về cơ học hơn là coi sóc gia súc nên bà đã quyết định cho con tiếp tục đi học để lên đại học .

Lúc 17 tuổi, Isaac kết bạn với một cô bạn cùng lớp cũ, cô Storey và hai người yêu nhau, đính hôn với nhau định sẽ cưới sau khi Isaac học xong.

Năm 18 tuổi, Isaac đậu vô Đại học Cambridge, nơi đó ông ở lại trong suốt 40 năm, đầu tiên là sinh viên, sau đó là giáo sư. Tại đại học này ngoài những bài học về Toán Descartes, ông còn thích môn Thiên văn, do đó phải học toán hình học vì ông còn thiếu nhiều khái niệm toán học để hiểu các công trình của Edmund Halley (1656-1742)


Việc học của Isaac không cho phép ông có thì giờ cưới cô Storey và cuối cùng ông sống độc thân suốt đời. Voltaire có viết "Trong suốt cuộc đời dài như vây mà ông không đam mê lẫn yếu đuối. Ông không hề đến gần người đàn bà nào. Bác sĩ riêng và bác sĩ giải phẩu đã xác nhận với tôi giữa cánh tay người quá cố".

Tại Cambridge, trong 3 năm đầu tiên của đời sống sinh viên, ông học Số học, Hình học trong Éléments (*1) của Euclide và Lượng giác. Sự gặp gỡ với giáo sư khoa học Isaac Barrow (1630 - 1677) quyết định nghề nghiệp khoa học của ông sau này. Giáo sư Barrow ngạc nhiên về trí thông minh của Newton đến nỗi ông từ chức để nhường chỗ cho Newton, một người mà ông biết ngay sẽ là một nhà toán học và vật lý học vô cùng đặc biệt.

Năm 23 tuổi, chàng thanh niên Newton nhận bằng Bachelor of Arts, tương đương với cử nhân hiện nay. Lúc bấy giờ bệnh dịch hạch lan tràn khắp Âu châu , đại học đóng cửa và Newton về quê Woolsthorpe, ở trong nông trại nơi ông sinh ra. Trong suốt hai năm, ông không ngừng làm việc, suy nghĩ và nghiên cứu khoa học.


Mùa hè năm 1666 tại Woolsthorpe, Isaac Newton sửa soạn trình bày một thí nghiệm sẽ là nguồn gốc của tất cả những lý thuyết hiện đại về ánh sáng và màu sắc.

Trong phòng thí nghiệm đóng kín cửa tối om. Từ một lỗ khoét nơi cửa một tia sáng (1) chiếu vào trong phòng. Ông đặt một lăng kính (2) hình lăng trụ đáy tam giác bằng thủy tinh trên con đường đi của tia sáng.
Chẳng có gì xảy ra cho tới khi ông đặt một tấm giấy trắng như một "màn ảnh". Và thật lạ lùng , thay vì tưởng nhận được một vệt trắng, ai ngờ thấy hiện ra một tập hợp màu tiếp cận nhau: mà những nhà vật lý gọi là phổ. Newton chắc chắn là nhờ lăng kính đã phân tách ánh sáng (3) trắng ra ánh sáng màu. Ông đặt tiếp theo một thấu kính hội tụ (4) ánh sáng màu hội tụ và đi ngang lăng kính kình trụ, trở lại thành ánh sáng trắng (5)





29 tuổi, ông được đắc cử vào Royal Society nhờ phát minh ra kính telescope, mà vật kính là một gương lõm (3) .
















Tia sáng (1) chiếu vô gương lõm (3) sẽ phản chiếu qua một gương phẳng (4) đặt nằm nghiêng , tia phản chiếu sẽ qua một gương lõm để cách tiêu điểm (f) một khoảng cách nhỏ

bằng đồng có dạng parabole, đường kính 37 mm và rọi lớn 38 lần. Tiếp theo, ánh sáng đi lệch một phía nhờ phản chiếu qua một tấm gương phẳng nằm nghiêng một góc 45° . Cuối cùng ánh sáng qua những thấu kính để khuếch đại ảnh lên và đến thị kính. Kính thiên văn phản chiếu đầu tiên do Newton làm ra có đường kính 0,2m , được trưng bày tháng 2 năm 1672





Ông viết những công trình về ánh sáng và đuợc nổi tiếng ngay lập tức và cũng vì những khám phá của ông mà gây ra biết bao là tranh cãi ai phát minh ra trước ai làm cho ông ghê sợ. Nhiều năm trời tranh luận giữa ông và Robert Hooke (1635 – 1703) trên vấn đề ánh sáng và lực hấp dẫn. Chính vì vậy mà để tránh tranh cãi với Robert Hooke mà ông chỉ in bài Quang học và hai bài khảo luận về toán sau khi Hooke mất

Tuy nhiên, sự tranh luận sôi nổi nhất là Luật tỷ lệ nghịch với bình phương. Hooke chưa có luật này nhưng ông đã tiến tới trong sự hiểu biết vấn đề này. Ý của ông hoàn toàn độc lập với ý của Newton và Newton là người kín miệng, không nói cho ai biết, mấy năm sau người ta mới biết việc làm của ông. Hook cho là Newton ăn cắp tư tưởng của ông, nhưng Newton chống lại rằng ông chưa hề nghe ai nói về những nghiên cứu của Hooke và chững chưa đọc những công trình của Hooke. Nhưng ngày nay chúng ta biết là Newton nói láo, là vì ông ghét Hooke.

Ông khám phá ra toán vi phân. Cũng trong lúc đó, Gottfried Leibniz (1646-1716), nhà bác học Đức cũng tìm ra cách tính này. Do đó sinh ra một cuộc bút chiến giành quyền tác giả ưu tiên, một cuộc bút chiến dữ dội và lâu dài vì Newton khái niệm về toán vi phân trước Leibniz rất lâu, nhưng Leibniz lại in đề tài này ra trước

Từ năm 1692 đến 1694, Newton bị đau màng óc, phải nghỉ gần 10 năm mới xuất bản quyển Khảo luận về Quang học (Traité d'Optique) và quyển Khảo luận về cách tính diện tích các đuờng cong (Traité de la quadrature des courbes) trong đó có tính vi phân (calcul différentiel). Toán Vi phân dùng để tính những số lượng chuyển biến như sự vận động của các vật thể, của làn sóng và để giải những bài toán vật lý có liên quan tới mọi sự chuyển động

Ngay lúc đó , nhà toán dọc Đức Leibnitz cũng khám phá ra toán này nên hai bên cãi nhau để tranh giành quyền tác giả ưu tiên.

Theo ông, “phương pháp thích đáng nhất để nghiên cứu đặc tính của sự vật là suy luận xuất phát từ những cuộc thí nghiệm”

Vào tuổi 51, Newton sức khoẻ kém, tinh thấn suy sụp bởi ông thất vọng vì khám phá của mình ít được ai đánh giá cao như ý ông muốn, chao đảo bởi những vấn đề thần học và tín ngưỡng, và hình như cuộc hỏa hoạn đã đốt cháy căn nhà ông với phòng thí nghiệm cùng một số lớn bản thảo mà ông quí biết bao tất cả như giọt nước đã làm tràn cái ly đầy làm ông trở nên đa nghi đến cực độ, tạo kẻ thù khắp nơi.

Ba năm sau, tinh thấn ông khá hơn nhiều. Ông bỏ chức giáo sư, ra khỏi Cambridge vì phần lớn bạn ông đều đã chết hay đã không còn làm ở đó nữa

Năm 1699, Newton bắt đầu thích thú trong những hoạt động của Royal Society. Ít lâu sau ông được làm thành viên của hội đồng.

Năm 1701, trong cuộc họp, ông đọc một bản báo cáo hóa học mà chưa ai cho ông biết. Ngay trong năm đó, ông trình bày luật về việc làm lạnh bằng sự truyền nhiệt, đồng thời các quan sát trên nhiệt độ sôi và độ nóng chảy. Cuối cùng ông diễn tả một nhiệt kế và vẽ những khắc giữa các nhiệt độ chuẩn

Ngày 10 tháng 12 , 1701, Newton từ chức ghế giáo sư mà ông đã giữ tại trườc Đại học Cambridge mặc dù ông không còn giảng dạy từ nhiều năm

Ngày 30 tháng 11, 1703 Newton được đắc cử chủ tịch của Royal Society và giữ chức này cho đến ngày cuối cùng.

Được phong tước quý tộc năm 1705

Newton tham dự thường xuyên những buổi họp của Royal Society và tới sở đúc tiền mỗi tuần một lần.

Năm 1724 bệnh phổi của ông bắt đầu và ông bị bó buộc phải rời London để tới Kensington ở.

Ngày 28 tháng Hai 1727, ngay vừa mời bớt bệnh goutte, ông đã phải đến London để chủ tọa cuộc họp ở Royal Society. Đường xa mệt nhọc đã làm ông nằm liệt cho đến 20 tháng Ba thì ông qua đời, được mai táng trong tu viện Westminster, bên cạnh các vua Anh quốc, thọ 85 tuổi. Các cháu ông chia của cải tài sản của ông.

Năm 1687 ông xuất bản quyển Những nguyên tắc Toán học trong Triết học tự nhiên (Principes de Mathématiques de la Philosophie naturelle). Trong đó ông chứng minh sự rơi, sức hút vạn vật và sự chuyển động các vì sao. Đó là sức hấp dẫn vạn vật
Cuộc sống có những điều ta cần khám phá.
Hình đại diện của thành viên
tran viet anh 248
Thành viên nhiệt tình
Thành viên nhiệt tình
 
Bài viết: 132
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 11 07, 2005 5:26 am
Đến từ: hue


Quay về Lịch sử vật lý!

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách