LƯỢC SỬ THIÊN VĂN HỌC TRUNG ĐẠI

LƯỢC SỬ THIÊN VĂN HỌC TRUNG ĐẠI

Bài viết chưa xemgửi bởi FFB45092 » Chủ nhật Tháng 9 28, 2008 12:57 pm

1.2. Thiên văn học trung đại:
Được tính từ thế kỉ thứ 8 đến thế kỉ thứ 12 sau Công Nguyên. Vì cái bóng của mô hình địa tâm Ptolemy quá lớn cùng với sự bảo thủ của Nhà thờ mà nhận thức và tư tưởng của con người về vũ trụ thời kì này không có nhiều tiến bộ.
Từ đầu thế kỉ thứ 9 đến thế kỉ thứ 11 là thời kì phát triển khá mạnh của thiên văn học tại các nền văn minh A rập và Ba Tư. Các nhà thiên văn của các nền văn minh này đã đưa ra được danh mục sao tương đối đầy đủ, mô tả khá chính xác chuyển động biểu kiến của Mặt Trăng và các hành tinh…
Năm 813, nhà thiên văn Al Mamon lập ra trường học thiên văn Bagdad, có thể coi là trường thiên văn đầu tiên. Thời gian này, tác phẩm Mathematike Syntaxis của Ptolemy cũng được dịch ra tiếng Arập là Al – Majisti, sau này tiếng Latin gọi nó là Almagest.
Năm 903, nhà thiên văn Al Sufi lập ra danh mục sao đầy đủ hơn Ptolemy cùng với hình vẽ mô tả vị trí các ngôi sao và chòm sao.
Về quan sát thiên văn thì các nhà thiên văn cổ Trung Quốc đã quan sát được hiện tượng xuất hiện một Siêu tân tinh trong chòm sao Taurus (Kim Ngưu). Đây là 1 hiện tượng rất nổi tiếng: Vào đời nhà Tống,ngày 4 tháng 6 năm 1054, một ngôi sao bỗng rực sáng trên bầu trời phía đông, thậm chí còn thấy rõ vào ban ngày, kéo dài suốt 23 ngày khiến người Trung Hoa kinh hoàng. Các quan khâm thiên quan sát suốt ngày đêm không nghỉ, cho đến khi nó tối hẳn vào cuối tháng 4 năm 1056, sau 643 ngày bùng nổ. Vị trí của nó ở gần Hoàng đạo và sao Tất (Zeta Taurius), ngày nay, Siêu tân tinh đó được biết đến dưới cái tên Crab Nebula (tinh vân Con Cua – M1), và đến năm 1968 vẫn còn tiếp tục phun vật chất vào vũ trụ.

Hình ảnh
I'M MÈO
Hình đại diện của thành viên
FFB45092
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Bài viết: 6
Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 6 10, 2008 7:09 am
Đến từ: ĐH Thương Mại

Quay về Kiến thức.

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách