Ý kiến sinh viên về cách dạy của thầy cô (sưu tập các forum)

Điều hành viên: Giáo viên

Ý kiến sinh viên về cách dạy của thầy cô (sưu

Bài viết chưa xemgửi bởi X-force » Thứ 5 Tháng 12 29, 2005 7:30 pm

Ở đây là sưu tập các nơi ý kiến của các sinh viên về cách dạy của giảng viên, hi vọng có ích!



Chào bạn! Cũng như bạn mình cũng là một sinh viên như bạn , cũng rất bất bình với cách học ở ĐH là" nứoc đến chân , rồi mới nhảy", nếu cách học này mà " được" anh chị SV áp dụng cho trương trình phổ thông chắc nghẻo hết.Nhưnh nhìn chung đây là lỗi một phần do thầy cô giáo chưa kích thích được hứng thú, cũng như nhu cầu học cho SV chúng ta, Nhiều khi muốm thầy cô giao cho chúng ta một bài tiểu luận để tự làm thì thầy cô không giao, nếu có giao thì những đề tài ấy rất dễ , không còn chỗ để tư duy tìm hiểu. Nhưng bạn ơi, chớ có bi qun với cách học Đh hiện nay , dù học như thế điểm có thể cao thật, nhưng để làm gì gì khi vừa thi xong chúng ta đã quên ngay! Ra trường chúng ta sẽ làm gì khi trong đầu không có chút kiến thức nào. Theo mình thì cứ hoc , không bổ dọc thì bổ ngang, không dùng bây giờ biết đâu sau n ày sẽ cần đến. Chúc bạn tìm cho mình cách học tốt nhất trên bể hoc kiến thức.



Uh , tui phải công nhận là nền giáo dục ở đại học của chúng ta chẳng "khuyến khích tư duy " như người ta thường nói . Hết cấp 3 , tui từng hi vọng lên đai. học sẽ khác .Và rồi thất vọng .........Nói ra điều này để ......buồn :tui từng đươc. giải ba quốc gia môn văn , nhưng điểm thi văn ở đại học của tôi là từ 5 đến ..........10 , dù tôi ko lười biếng .Bây giờ tôi chẳng dại gì mà đọc nhiều , hoăc viết theo ý của mình .Đành học theo lối thực dụng vậy .Biết làm sao , cả nước thế mà ............
Hình đại diện của thành viên
X-force
X - Force
 
Bài viết: 146
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 4 11, 2005 5:32 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi X-force » Thứ 5 Tháng 12 29, 2005 7:36 pm

Tiểu luận, nghiên cứu khoa học là những "phạm trù" gắn chặt với sinh viên. Không thể phủ nhận nhiều trường, giảng viên và sinh viên coi đây là một công việc nghiêm túc, nhưng vẫn có những nơi, những người coi đây là một trò vui không hơn...



Công nghệ "cóp, pết"

Có nhiều nguyên nhân giải thích cho thực trạng một bộ phận sinh viên lại lười nghiên cứu khoa học như bây giờ. Nào là sinh viên bị ám ảnh bởi tình trạng hình thức, không thực chất, thậm chí vô bổ của không ít đề tài nghiên cứu khoa học, làm xong lại xếp đấy cho bụi phủ đầy. Nào là sự bận rộn với "cơm áo gạo tiền". Họ không đủ kiên nhẫn và nghiêm túc tìm tòi trong nghiên cứu khoa học. Sự không hào hứng của một bộ phận giảng viên khi họ cũng bận trăm công nghìn việc: đi làm thêm, chăm lo gia đình...cũng là một nguyên nhân.

Hậu quả tất yếu là khi bắt buộc phải làm tiểu luận, nghiên cứu khoa học..., nhiều sinh viên làm cẩu thả cốt có điểm, không cần biết nó "quái thai dị dạng" hay vô bổ như thế nào.

Trong khi bạn bè đau đầu với niên luận thì Tuấn Anh (ĐH KHXH & NV HN) vẫn bình chân như vại. Bạn bè chọn những đề tài khá gai góc như "Báo chí với vấn đề định hướng tư tưởng", rồi "Việc sử dụng ảnh trên báo chí Việt Nam từ năm này đến năm kia", thì cậu lại chọn đề tài "Phóng sự trên báo điện tử X". Thực ra đề tài này cũng khá "vất" nếu nghiên cứu nghiêm túc, nhưng đối với Tuấn Anh, cậu chọn đề tài này đơn giản chỉ là để copy, paste cho dễ dàng mà thôi. "Chẳng cần phải nhọc công lên thư viện tra từng trang báo in. Cứ lên mạng mà tìm rồi download những bài phóng sự, chuyển phông, "dán" vào niên luận, thế là xong".

Chỉ cần vài thao tác trên công cụ tìm kiếm siêu mạnh Google là cậu đã có một đống, tha hồ copy, paste.Và thế là bản niên luận trông khá "già dặn" của Tuấn Anh có hình hài như sau: Phần đầu định nghĩa phóng sự dài gần 4 trang là trích dẫn đông tây kim cổ về phóng sự với những giáo sư này tiến sỹ nọ; trong tiếng Nga, trong tiếng Anh thì thuật ngữ là như thế này. Đây là phần cậu "mò" được trong niên luận của những anh chị khóa trước. Phần chính vài trang là những lời bàn vô thưởng vô phạt về phóng sự trên tờ báo đó. Còn phụ lục hơn mười trang để in 6 bài phóng sự của báo này. Phần tài liệu tham khảo thì nực cười hơn, cậu xin của cả ba người rồi "3 trong1"."Càng trích dẫn sách tham khảonhiều thì càng oách, càng có dáng nghiên cứu". Và niên luận “già dặn” ấy đã được hoàn thành trong thời gian kỷ lục 2 ngày.

Chuyện của Minh - Đại học GTVT HN cũng không kém phần...vui vẻ. Thầy giáo giao cho cả lớp làm tiểu luận, mải "làm ăn" nên Minh quên béng đi mất. Đến gần hôm hết hạn Minh mới được lũ bạn nhắc cho. Cuống cuồng, Minh đem ngay tập tài liệu học tập (mà thầy phát cho sinh viên tự nghiên cứu) rải khắp các quán đánh máy chữ thuê trên đường Lương Thế Vinh, mỗi quán một trang nhờ họ cấp tốc hoàn thành. Minh chỉ có việc là phải nhớ rõ cửa hàng này phụ trách trang mấy để còn ráp vào cho đúng thứ tự. Thế nhưng, do trục trặc, những trang văn bản đã được đánh máy lẫn lộn lung tung, không biết đâu là đầu đâu là cuối. Cuối cùng Minh chặc lưỡi "râu ông nọ cắm cằm bà kia", cắt dán loạn lên, khiến cậu đọc lại cũng chẳng hiểu. Có lẽ thầy giáo đọc lại cũng phát ốm lên vì ngay cái việc tưởng như đơn giản là chữ thầy trả thầy mà cũng không xong.

Nhưng rất may là thầy lại không đọc (?), và cả lớp vui vẻ khi thầy cho toàn là 7, 8 điểm.

Và những tai nạn... để đời

Không chỉ có tình trạng đáng buồn như trên, mà sinh viên nhiều khi còn "dính" những tai nạn để đời, "vừa bi tráng vừa hào hùng". Phần lớn tai nạn này do sự bất cẩn, nghịch ngợm, không nghiêm túc.

Khi kể chuyện này cho chúng tôi, Tân - khoa Công nghệ Thông tin ĐH BK HN vẫn không khỏi vừa ôm bụng cười vừa... sợ. Không sợ sao được khi suýt nữa thì cậu phải về quê tạm nghỉ một năm, hoặc bị đuổi học vì một lý do rất trời ơi đất hỡi.

Tân làm nghiên cứu khoa học cùng một nhóm bạn. Mọi chuyện thuộc về vấn đề nghiên cứu đã hoàn thành hết sức êm đẹp, nhưng chỉ còn một chuyện liên quan đến "đời thường" là tên của giảng viên thì cậu và nhóm lại không nhớ. Tất nhiên chuyện này chẳng quan trọng gì vì chỉ cần "phôn" hỏi lớp trưởng là ra ngay. Tân liền đề ngay sau tiêu đề Giảng viên hướng dẫn 1: "Biết thế... nào được là ông nào, phải đợi hỏi lại đã". Mải bận bịu với nhiều chuyện khác, đến hạn Tân hồn nhiên ghi vào đĩa rồi nộp cho thầy. Tối hôm đấy, ngồi buồn giở bài tập lớn ra "ngâm cứu" lại, Tân mới tá hỏa phát hiện ra điều trên. Nhóm của Tân chìm trong lo lắng, đến nỗi cậu bạn sau khi đã hoàn thành công việc thở phào về quê Nghệ An ăn cỗ cưới nghe thế cũng tái xanh tái xám mặt lóp ngóp mò lên. Nhóm của Tân nghĩ rằng thế là tiêu rồi, vì thường là thời điểm này thầy đã đọc qua. Nhưng cố cứu vãn, cậu lên mạng, vào trang web của trường và may mắn tìm được điện thoại của thầy. Sau một hồi thăm dò khéo léo và phát hiện ra thầy chưa kịp đọc vì quá bận, Tân mới bịa ra lý do là "sản phẩm của chúng em còn một sai sót nhỏ, xin thầy cho em xin lại để sửa chữa". May là thầy đồng ý, thế là nhóm của Tân thoát, "không thì về quê cày ruộng".

Chuyện những anh chàng đãng trí nghịch ngợm hoặc đang si tình, nhàn cư vi bất thiện liền điền bậy bạ như: Mục đích nghiên cứu: lấy được trái tim nàng; Khách thể nghiên cứu: nàng; Thời gian nghiên cứu: từ bây giờ cho đến khi tán được nàng...quả thật không là chuyện tiếu lâm nữa. Lúc đầu họ viết vào tưởng chỉ để vui với nhau, nhưng không ngờ bận nhiều chuyện quá nên quên khuấy. Tuy nhiên, vẫn còn may là đến phút chót, họ kịp phát hiện ra trước khi nó đến tay giảng viên.
Hút thuốc lá rất có hại cho sức khoẻ!!!
Hình đại diện của thành viên
X-force
X - Force
 
Bài viết: 146
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 4 11, 2005 5:32 pm

Bài viết chưa xemgửi bởi bin » Thứ 7 Tháng 2 04, 2006 1:00 pm

"Tạm chấp nhận, tự tìm hiểu"
07:08' 04/02/2006 (GMT+7)
(VietNamNet) - "Tôi chưa từng nghe, và ở thành phố này cũng chưa thấy ai làm thế cả". Kết quả, cậu SV bị điểm kém bài thuyết trình và bị ghi tên vào... "sổ đỏ". Nhiều SV khi gặp thầy cô chậm đổi mới hoặc bảo thủ cho rằng, cách tốt nhất là chọn thuyết trình những điều đã được nhiều người nói đến. Bởi, nếu làm khác, sẽ... nắm vé thi lại.

Thầy: "Tôi chưa từng nghe, chưa thấy ai làm thế cả"




Nếu SV được tự do tranh luận thì đỡ!

"SV luôn báo bệnh, tìm cách để trốn tiết thuyết trình, bởi không sớm thì muộn sẽ có một cuộc tranh luận nảy lửa với giảng viên", SV tên D của một trường ĐH Ngoại ngữ và Tin học thành thật cho biết. Sở dĩ luôn có những giờ học "không hoà đồng", D nhận xét, bởi giảng viên chưa vững chuyên môn lại còn tự ái nghề nghiệp. Kết quả là cả lớp không ai tin tưởng vào vốn kiến thức của cô giáo. Luôn tìm cách để nghỉ học môn này.

Một lần, lên thuyết trình về Tết Đoan ngọ. Qua đọc sách, tìm hiểu về phong tục tập quán của dân gian, khám phá ra ở một số vùng quê, vào ngày Tết này, người con rể tương lai phải biếu bố mẹ vợ 1 thúng bún và 1 con ngỗng. Một số vùng khác thì xem Tết Đoan ngọ là ngày diệt sâu bọ. Người dân quan niệm, ăn cơm rượu vào sáng sớm sẽ diệt trừ được sâu bọ. Và cây nào chậm ra quả, thì đúng vào ngày Tết Đoan ngọ, quất vào thân, cây sẽ sớm cho quả.

Những phong tục này sách vở đã nói đến. D đã đến nhiều nơi để tìm bằng chứng. Nhưng khi đứng lên thuyết trình, giảng viên lại bác đi với một câu ngắn gọn: "Tôi chưa từng nghe, và ở thành phố này cũng chưa thấy ai làm thế cả". Kết quả là D bị điểm kém bài thuyết trình và bị ghi tên vào... "sổ đỏ".

Cậu thắc mắc: "Sao không có trường áp dụng kiểu trả lại bài kiểm tra, bài thi cho SV nhỉ? Vừa để SV rút kinh nghiệm về bài làm của mình vừa không có hiện tượng chèn ép S".

Cũng là "đụng độ" với giáo viên về những kiến thức xã hội, nhưng Dũng, SV một lớp du lịch đã phải mất 3 tháng mới chứng minh được mình đúng. Vốn đi nhiều, nghiên cứu nhiều về các chùa chiền ở Huế, một lần, giảng viên nói không đúng về lịch sử của một ngôi chùa không còn nhiều người biết ở Huế, Dũng đứng lên hỏi lại, nhưng cô giáo bảo: "Em không học, đọc, nghiên cứu nhiều bằng tôi đâu. SV không được vô lễ như thế".

Đến giờ, Dũng cũng không biết tại sao mình bị ghép cho tội vô lễ; nhưng bạn biết rằng mình đã đúng. Nhưng chỉ là sự công nhận bất đắc dĩ của giảng viên.

Chỉ vì một câu thắc mắc: "Tại sao lại chọn màu sắc để làm trắc nghiệm tâm lý mà không chọn những dữ liệu khác?" mà N.T.T, SV khoa Tâm lý của một trường ĐH bị giảng viên mắng: "Tôi phải học tập nhiều năm, nghiên cứu nhiều sách vở thì mới được như hôm nay. Các bạn chỉ là cưỡi ngựa xem hoa mà thôi, không biết gì đâu". Và kết quả: 2 lần "xơi" điểm 4.

Mỗi người gặp một hoàn cảnh. Nhưng các bạn SV đều có chung sự thiếu tin tưởng nơi thầy cô. Tiết học trở thành nỗi ám ảnh với SV. Và rồi, SV tìm mọi cách để học đối phó để không phải đến lớp. Cũng có những nơi, SV kiến nghị lên BGH để được thay đổi giảng viên.


Trao đổi với bạn bè cũng là cách bổ sung kiến thức.
Trò: Chỉ nói những gì người khác đã nói


Cách mà D dùng để... ra được trường là chọn thuyết trình những điều đã được nhiều người nói đến. Chỉ cần lên mạng, tìm kiếm thông tin và sửa đổi văn phong để biến thành của mình. D lý giải: "Tìm tòi chi cho mất công, có khi lại nằm trong danh mục những điều chưa biết của giảng viên".

Với D, thời đại công nghệ thông tin, sẽ có những điều giảng viên chưa từng biết đến, chưa nghiên cứu qua. Nhưng nếu giáo viên khéo léo, hẹn SV một dịp khác để tìm hiểu thêm thì chẳng có chuyện gì xảy ra. Cũng như thế, N.T.T phân vân: "Tại sao cô không giải thích giùm em nhỉ? Có thể, câu hỏi của em ngớ ngẩn, nhưng sẽ có những cách giải thích khác hợp tình, hợp lý hơn". Để an toàn, anh bạn tìm cho mình tư thế ổn - không bao giờ mở miệng hỏi điều gì nữa. Nếu còn thắc mắc thì mang đi trình bày với thầy cô khác. Vô lớp vẫn khoanh tay ngoan ngoãn, nhưng không muốn tiếp thu bài.

Thanh Thảo, ĐH Bách khoa chọn cho mình một kiểu dung hoà: "Kiến thức thầy cô truyền đạt cho như thế là tương đối, với em thì chấp nhận được. Đương nhiên, cũng phải tự tìm tòi, học hỏi thêm thì kiến thức mới rộng được".

"Có bao giờ, chị được thầy giáo ra quy định là chỉ được thảo luận những điều trong giáo trình chưa?", một SV trường Văn Hiến hỏi như thế. Chưa kịp trả lời, bạn đã nói tiếp: "Lớp em có một thầy như thế". Một tuần lớp có 5 tiết học, thầy để ra 2 tiết để SV đọc giáo trình, sửa lỗi chính tả cho giáo trình, 3 tiết còn lại để thảo luận.

Thầy cũng buộc SV chỉ bàn về những vấn đề mà giáo trình có, theo cái kiểu phần 1 nói gì, phần 2 có nội dung gì... Buộc SV chỉ được suy nghĩ trong một khuôn khổ, không được mở rộng. Bắt SV phải suy nghĩ theo thầy, bắt bẻ từng từ ngữ của SV. Cách dạy của thầy quá cổ điển, suốt ngày phải đọc chép, đọc chép.

Cả lớp đối phó bằng cách quy tụ từng nhóm nhỏ để thảo luận tiếp. Còn đến tiết học, vì phải điểm danh nên các bạn chia nhau nghỉ, hoặc chỉ có mặt vào đúng giờ điểm danh. Một buổi học, có hàng chục SV xin đi toilet, lên phòng y tế...

Đoan Trúc[/b]
⇒ • √ ∠ ∞ ≈ ∫ ≡ α β γ δ ε η κ λ π ρ σ φ ω Γ Δ ∇ Θ Λ Σ Φ Ω
Thí nghiệm ảo java/ph14vn/
Trang chủ Khoa lý http://vatly.hnue.edu.vn
Hình đại diện của thành viên
bin
Giảng viên
 
Bài viết: 3315
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 3 10, 2005 1:54 pm
Đến từ: Khoa Vật lí - ĐHSPHN
Facebook: http://www.facebook.com/vanbien

Bài viết chưa xemgửi bởi bin » Thứ 2 Tháng 2 06, 2006 11:22 am

Thầy tụt hậu, ai lo?


Theo Tuấn Hà (SVVN)

____________________________________________________________________


Câu hỏi thường trực trong niềm tin của sinh viên trước người thầy của mình: Sinh viên tụt hậu, đã có các thầy cập nhật, giúp đỡ. Vậy các thầy tụt hậu thì sao? Ai lo?


Nhiều giáo sư không sử dụng Internet

Bắt đầu từ một thông tin cũ nhưng vẫn còn thời sự, nhóm sinh viên "rỗi việc" ngồi tán gẫu với nhau lúc trà dư tửu hậu.

Tuấn, năm cuối Học viện Tài chính trầm tư: Hôm trước, một tin đọc được trên báo cứ "ám" tớ hoài. Theo số liệu thống kê của Hội đồng chức danh giáo sư nhà nước điều tra và công bố thì trong số 360 giáo sư được hỏi, chỉ 251 người (tức 69,7%) cho biết có sử dụng máy tính, 150 người (41,7%) có sử dụng Internet.

Nói cách khác, gần 60% các thầy "đầu ngành" không hội nhập với giới khoa học quốc tế qua mạng, không tiếp cận với khoa học kỹ thuật thế giới đang biến đổi từng ngày, chưa từng bước vào cái kho tư liệu vô tận để đào bới, bổ sung kiến thức cho mình...

Hùng - một sinh viên khác trong nhóm khẽ lắc đầu: Chỉ 1 tuần không theo dõi thời sự đã lạc hậu trước xã hội . Một tuần không theo dõi thời sự khoa học công nghệ, mà như người ta thường bảo, tiến như vũ bão, thì chẳng hiểu có bị lạc hậu không ? Đằng này, các thầy tách biệt mình với thế giới đã bao nhiêu năm ...

Vinh góp giọng: Chắc là không. Vì nếu các thầy thấy mình lạc hậu thì đã chẳng dám đứng trên bục giảng. Ông bác họ mình, trước phụ trách công nghệ các nhà máy thuộc Tổng Công ty Hoá chất.

Hôm nọ, có một cô biên tập viên Nhà xuất bản Giáo dục đến khẩn khoản nhờ ông viết một tập sách tham khảo, giới thiệu công nghệ các nhà máy hoá chất ở chính Việt Nam cho thầy giáo và học sinh phổ thông. Ông dứt khoát từ chối.

Ông bảo: Tôi về hưu 5, 7 năm rồi. Nay nhà máy nào cũng đổi mới công nghệ cả, tôi không nắm được nữa. Cô ta nói: Chẳng sao đâu bác. Nguyên lý thì bao giờ chẳng thế. Ông bác mình nổi cáu thực sự: Nhưng công nghệ thì nó khác.

Cô xui tôi cứ đem ba cái kiến thức cũ ra mà nói, đâm ra tôi lừa dối các thầy, các em học sinh à? Nhồi cho các em mớ kiến thức cũ ấy, tôi tạo ra một lớp học sinh lạc hậu với thời đại à?

Biến chúng thành bọn khủng long ngơ ngác à? Cô nhờ ai thì nhờ. Lương tâm không cho phép tôi làm việc đó.

Hải - cậu sinh viên "khôn ngoan" nhất hội - cười: To chuyện. Đừng lôi lương tâm vào đây. Ai cũng phải sống.

Tao mà được giữ lại Trường, tao cũng sẽ làm như các thầy, dạy luyện thi, dạy Cao đẳng do Trường mở thêm, dạy hàm thụ, ối tiền. Hàng chục triệu một tháng đấy nhé. Hơi đâu cập nhật kiến thức cho mệt.

Cái mác "Tiến sĩ" đấy, ai dám bảo mình là dốt nào. Có lần, báo SVVN nói một thầy dạy Hoá ở ĐH không biết bảng Hệ thống tuần hoàn Menđêlêép hiện nay có bao nhiêu nguyên tố, tao cam đoan đó là thầy tao đấy!

Bình - ĐH KHTN - tranh phần: Không, chính là thầy tao. Tao hỏi lại câu của báo, thầy bí và mắng: Chả có ai hỏi như em. Mà này, hình như bằng của "cụ" là bằng dởm hay sao ấy chúng mày ạ.

Một lần, ngờ ngợ về một đoạn trong giáo trình, tao giở một quyển sách tiếng Anh, gặp trúng tủ. Hoá ra thầy dịch sai. Mà đấy là tiếng Anh của tao thôi đấy nhé. Cụ không biết chữ default thời nay trong ngữ cảnh thông tin có nghĩa là "mặc định", nên cứ giải thích loằng ngoằng mãi.

Hùng dàn hoà: Thông cảm đi mày. Các cụ lớn tuổi rồi. Vi tính là công nghệ cao. Các cụ sợ cũng phải.

Bình không chịu: Nhưng chỉ sử dụng nó làm công cụ để cập nhật kiến thức, làm mới lại mình để đáp ứng nhu cầu giảng dạy thôi chứ nào có phải phần mềm phần cứng gì đâu mà bảo công nghệ cao.

Ở mình giờ đây vi tính cũng đã trở thành kỹ năng công cụ, có gì là ghê. Nói như các cậu, chẳng hoá ra bọn mình chỉ được học toàn những kiến thức cũ kỹ cả sao?

Ai lo?

Đức giọng rất buồn: Cũ kỹ ư? Đúng thế đấy! Mình thấy ông già mình mấy hôm nay cặm cụi dịch một quyển sách tiếng Nga. Hỏi, bảo dịch giúp một ông bạn làm giáo trình để dạy chuyên đề. Thấy sách ố vàng cả, mình tò mò lật tờ bìa ra xem: Sách in năm 1964.

Liên Xô vốn công nghệ không là phải tiên tiến, lại dùng cuốn giáo trình cách đây hơn 40 năm. Mình nói thẳng, không úp mở và chịu trách nhiệm về lời mình: Bạn ông già dạy khoa Luyện kim, Bách khoa.

Tuấn khẽ khàng: Căn bản là ở các thầy thôi. Vinh, cậu có tờ SVVN số mới không?

Anh chàng Vinh vốn là cán bộ lớp, đưa ra một tờ báo.

Tuấn bảo: "Tao đã ngó qua một bài của tay Ngô Tự Lập nào đó, đoạn nói về làm thế nào nâng cấp đội ngũ giảng viên, có câu này: "... Nhưng còn không tưởng hơn nữa nếu hy vọng rằng các nhà giáo của chúng ta có thể nhanh chóng tự mình trau dồi nâng cao trình độ để đáp ứng với đòi hỏi ngày càng khắt khe của giáo dục hiện đại". Câu này tao thấy đúng.

Minh trẻ nhất hội, mới hết năm đầu khoa Marketing một trường kinh tế, giọng rất "thị trường":

Thỉnh thoảng, em lại thấy trên báo, có ý kiến các thầy đề nghị nâng cao tuổi về hưu vì vốn kiến thức ấy nếu không được tận dụng sẽ là một sự lãng phí cực kỳ to lớn cho xã hội mà em cứ thấy khó nghĩ quá. Cứ nghỉ đúng chế độ thì lớp trẻ mới có chỗ đặt chân vào khoảnh đất kinh thư vụ viện vốn rất chật chội mà chỉ Nhà nước mới có.

Nếu vị nào có thực tài thì chẳng cần tiếp thị. Các trường (khác), các Viện, các công ty lại chẳng đánh nhau vỡ đầu để tranh nhau, trải thảm đỏ đón rước khác nào những ngôi sao bóng đá thế giới.

Lúc ấy mới có thể biết được thực chất mình đáng giá bao nhiêu. Và cũng chính lúc được làm theo khả năng mình là lúc đóng góp được nhiều nhất cho xã hội.

Và vẫn cứ lo

Vinh cẩn thận hỏi tôi: Anh ghi gì đấy. Em để ý từ nãy, thấy anh cứ nghe và ghi. Chuyện đâu để đấy nhá.

Biết tôi là nhà báo, Tuấn kêu lên: Không được. Không đủ. Anh phải hứa cơ. Lọt ra ngoài là chết bọn em đấy. Đây là chuyện nói trộm các thầy.

- Các cậu hèn thế à ?

- Đúng. Chúng em hèn. Chúng em còn bố mẹ sẵn sàng trị cái tội hỗn láo, không "tôn sư trọng đạo". Chúng em còn thi cử. Chúng em sợ dư luận xã hội, không muốn trở thành những tác giả của "bài văn lạ". Chúng em còn bao nhiêu thứ để sợ hãi trước khi vào đời. Anh "trót" nghe, anh phải hứa với chúng em: Không viết !

Để thoả hiệp, tôi chọn giải pháp cứ ghi hết, vì dù sao cũng là một tiếng nói đáng được nghe, nhưng trước khi đăng báo phải trao lại cho mấy chàng sinh viên này duyệt.

Và đây là bài ghi chép đã được "duyệt" nên nội dung chỉ còn có vậy. Các bạn đã cắt và xoá mạnh tay tất cả những tên người cụ thể, địa chỉ cụ thể.

Nhưng cũng chẳng sao, vì dù sao câu chuyện cũng đã nói được một điều: Các thầy thường chỉ để ý đên cái nhìn của cấp trên, của đồng nghiệp, của dư luận xã hội. Còn có cái nhìn từ phía dưới nữa. Nó cũng tinh quái ra trò.

Nếu như các thầy dành một chút thời gian để đọc, để biết và để suy nghĩ thì chắc các thầy cũng đã trả lời được câu hỏi của SV hôm nay rồi.
⇒ • √ ∠ ∞ ≈ ∫ ≡ α β γ δ ε η κ λ π ρ σ φ ω Γ Δ ∇ Θ Λ Σ Φ Ω
Thí nghiệm ảo java/ph14vn/
Trang chủ Khoa lý http://vatly.hnue.edu.vn
Hình đại diện của thành viên
bin
Giảng viên
 
Bài viết: 3315
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 3 10, 2005 1:54 pm
Đến từ: Khoa Vật lí - ĐHSPHN
Facebook: http://www.facebook.com/vanbien

Bài viết chưa xemgửi bởi bin » Chủ nhật Tháng 2 19, 2006 5:17 pm

Thực tế của nền giáo dục hiện nay khiến tất cả phải tự hỏi, không có lẽ chúng ta cả năm này qua năm khác cho ra trường đời những "chú gà công nghiệp" mãi sao? Đâu rồi những chú chim ưng dũng cảm, kiêu hãnh, tung cánh vào bầu trời khoáng đạt, bao la? Làm thế nào để có những chú chim ưng biết bay và dám bay? Điều này lại phụ thuộc vào tất cả thầy và trò, ngành giáo dục, gia đình và cả xã hội...


Trước hết, học trò có muốn là chú chim ưng trên núi đá kia không, hay chỉ muốn suốt đời như chú gà công nghiệp yên ổn trong chuồng? Quả thật có những người thầy đã dạy theo cách khơi gợi, hướng dẫn, nhưng học sinh, sinh viên lại kêu là "dạy không đúng sách giáo khoa". Nghĩa là những sinh viên này muốn kiến thức được "đóng hộp" và trao cái hộp đó cho họ, hay nói cách khác, họ muốn được mớm những thứ thức ăn tăng trọng có sẵn, mà không muốn tự mình tìm mồi.

Tiếp đó, ai là người dạy bay? Không ai khác ngoài người thầy. Thế nhưng, sự thụ động của học trò cũng do nhiều thầy cô còn giữ cách dạy khuôn sáo, tẻ nhạt thậm chí nhồi nhét kiến thức, làm tê liệt lòng ham muốn và khả năng sáng tạo của học trò. Và trớ trêu thay, ít nhất vài thế hệ thầy cô giáo hiện nay lại chính là sản phẩm của nền giáo dục từ chương, bởi vậy khó mà hình dung được lớp giáo viên đó đột nhiên thay đổi bản chất của mình để thay đổi cách thức sư phạm, bắt đầu khi dậy sự suy nghĩ độc lập của học trò, hơn nữa biết chấp nhận sự phản biện nghi vấn, chấp nhận và khuyến khích trò "biết cãi lại".

Tác giả cuốn “Dạy con làm giàu” đã đưa ra cách phân biệt "tài sản" và "tiêu sản", theo đó tài sản là những thử sinh ra thu nhập, còn tiêu sản là những thứ sinh ra chi phí, người giàu là người biết mua tài sản, nên nó làm cho người giàu càng giàu hơn, trái lại, người nghèo mua phải tiêu sản mà họ nghĩ là tài sản, nên suốt đời cứ luẩn quẩn phụ thuộc vào tiền, mà không biết cách bắt đồng tiền phục vụ mình. Có lẽ cách dạy và họe hiện nay của chúng ta cũng như vậy: lệ thuộc vào kiến thức, thậm chí là nô lệ của kiến thức, mà không bắt kiến thức phục vụ mình. làm giàu cho khối óc mình. Người thầy, như nhà văn Nguyên Ngọc nói, là người không chỉ truyền đạt "kiến thức", mà bày cho học trò cách biến "kiến thức" thành "tri thức", tức là thực sự "ngộ" ra, chiếm lĩnh kiến thức, thoát ra khỏi nó, vượt lên nó, tự làm giàu, làm mới tri tuệ của mình đến suốt đời.

Vậy thì biến kiến thức thành tri thức như thế nào? Sau đây là một vài bài học về cách dạy ở các trường Đại học ở Singapore: Giáo sư không chỉ đưa ra dàn bài, mà khuyến khích sinh viên tự tìm ra các chủ điểm khác không có trong dàn bài để đưa ra thảo luận, chưa hết, giáo sư còn ghi chú: "các thông tin cập nhật sẽ được điểm cao". Như vậy, người thầy đã không ngại sinh viên cập nhật mới hơn mình, sẵn sàng đón nhận thông tin từ sinh viên. Đồng thời, dạy và học theo vấn đề (problem-based teaching & learning), theo tình huống (case study), học tập suốt đời (long life learning) được nhắc đến nhiều như những cách, những phương pháp mới để hấp thụ tri thức.

Chú chim ưng đã muốn bay, đã biết bay, nhưng bầu trời đâu? Môi trường giáo dục nào? Suốt hàng bao thế kỷ, người Việt có quan niệm "nửa chữ cũng là thầy"? Nếu coi đây là truyền thống "tôn sư trọng đạo" thì không phải bàn luận thêm. Nhưng mặt khác, phải chăng vì có phần tâm lý như thế, nên việc dạy học ở ta từ bao đời nay thường diễn ra một chiều từ người thầy phán xuống (chứ không phải truyền sang, chưa nói đến chiều phản hồi ngược lại). Bên cạnh đó, tâm lý học để thi ra làm quan, vinh thân phì gia theo những khuôn mẫu như thuộc làu Tứ Thư, Ngu Kinh, biết viết các bài chiếu, bài biểu, làm thơ... nên thói quen "tầm chương trích cú” ăn sâu trong các đời học trò, học thuộc, phụ thuộc là chính, thầy là người dạy chữ của thánh hiền, mà thánh hiền nhiều khi lại tượng trưng cho chân lý, nên trò chỉ biết nghe theo, việc dạy và học theo cái vòng quay đó mà diễn ra. Ngày nay, nền giáo dục "tạo ra nhu cầu giả tạo buộc học sinh phải học thêm ngoài giờ, tập cho họ thói quen dựa dẫm vào thầy, ngại tự học, ngại tìm tòi, suy nghĩ độc lập, cho nên cứ rời thầy ra, rời nhà trường ra là y như những con gà công nghiệp mới ra ra khỏi chuồng đã luống cuống tìm cách chui lại vào chuồng (GS.Hoàng Tụy).

Hơn nữa, ở ngoài đời, nơi công sở, đâu đây các bậc bề trên vẫn có cái nhìn kì thị vớnhững người trẻ dám "nói leo", "cãi leo lẻo". Không ít các quan chức tụ tập, quây quần quanh mình những người thân trong gia đình, họ tộc cấp dưới vì là bậc con cháu không dám phê bình, lật ngược vấn đề mà chỉ biết phục tùng, hoặc im lặng, ngược lại, cấp trên vì là bậc cha chú nên cũng gia trưởng, độc đoán. Nhu cầu nào thì sản phẩm đó. Ngoài đời chỉ ưa những người ngoan ngoãn, phụ thuộc thì nhà trường cũng cho ra lò những người như thế, bởi nếu khác đi sẽ không được dùng đến.

Đúng như các nhà giáo dục và trí thức hàng đầu của nước ta kêu gọi, chấn hưng nền giáo dục hiện nay là mệnh lệnh từ cuộc sống. Vì thế, nó phải được khởi động và diễn ra từ hai chiều: từ trên xuống và quan trọng hơn - từ dưới lên, trong đó, nên bắt đầu từ mỗi cô cậu học trò nhỏ. Để nền giáo dục có thể cho ra đời những người bay, xin mượn ý câu thơ của nhà thơ Trần Dần:

“Tôi tiếc cho những chân trời không có người bay,
và tiếc cho những người bay không có chân trời…”

Theo Nguyễn Đức Lam Nghiên cứu lập pháp
⇒ • √ ∠ ∞ ≈ ∫ ≡ α β γ δ ε η κ λ π ρ σ φ ω Γ Δ ∇ Θ Λ Σ Φ Ω
Thí nghiệm ảo java/ph14vn/
Trang chủ Khoa lý http://vatly.hnue.edu.vn
Hình đại diện của thành viên
bin
Giảng viên
 
Bài viết: 3315
Ngày tham gia: Thứ 5 Tháng 3 10, 2005 1:54 pm
Đến từ: Khoa Vật lí - ĐHSPHN
Facebook: http://www.facebook.com/vanbien


Quay về Trao đổi người dạy- người học

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron